Phép Lạ Chữa Lành Bệnh ...
- Mhl GNX
- Jul 6
- 5 min read
Updated: Jul 8

Phép lạ chữa lành bệnh vào thế kỷ thứ 21, có thể có thật không? Rất nhiều người cho rằng phép lạ chỉ có vào thời của Kinh Thánh, và nhất là thời của Chúa Giê-su, nhưng bây giờ là thế kỷ 21 thì rất khó có thể có một phép lạ nếu giải thích theo quan điểm khoa học. Nhưng đáng ngạc nhiên khi một bác sĩ được đào tạo và từng hành nghề bao nhiêu năm lại có một sự làm chứng là chính ông được Chúa Giê-su chữa lành bệnh ! Xin mời anh chị khám phá chứng ngôn của bác sĩ Công ở Hoa Kỳ đã bước qua cơn bạo bệnh và nhận xét rất rõ: phép lạ không là sự chứng tỏ quyền năng của Thượng Đế mà đúng hơn là tình yêu thương của Ngài đối với mỗi người chúng ta. Phần 1 - THƯỢNG ĐẾ CHÍNH LÀ TÌNH YÊU THƯƠNG – Chứng Ngôn Của Bác Sĩ Công (Hoa Kỳ)
Vào ngày Chủ Nhật đầu tiên của tháng 8 năm 2008 (ngày 3 tháng 8), sau khi đi Hội Thánh về, hai vợ chồng tôi (tôi và Dawn, nhà tôi) cùng nhau đi ăn trưa. Khi trở về nhà nghỉ ngơi và thư giãn, tôi ngồi chơi điện tử Nintendo. Bỗng nhiên, một cơn đau dữ dội ập đến ở vùng bụng khiến tôi gần như nghẹt thở, không thể tài nào nhấc nổi người lên. Tôi cố đứng dậy bảo Andrew, cậu con trai của tôi, lấy cho một viên Gas-X để giảm bớt lượng hơi trong bụng vì cứ nghĩ đơn giản cơn đau này là do đầy hơi mà thôi. Nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt của tôi, vợ tôi đã thốt lên ngay: “Chúng ta phải đến bệnh viện gấp thôi!” (cô ấy sợ rằng tôi đang bị lên cơn đau tim) . Cơn đau lúc đó quá khủng khiếp, tôi mệt mỏi bảo cô ấy: “Anh không nghĩ mình có thể đi bộ ra đến chỗ đậu xe phía sau nhà nổi đâu, xa quá”.
Thế là cô ấy gọi xe cứu thương ngay lập tức. Xe cứu hỏa đến trước, rồi xe cấp cứu cũng tới nơi. Cô y tá kỹ thuật viên cấp cứu (EMT) đã đo các chỉ số sinh tồn và làm điện tâm đồ (EKG) cho tôi. Mọi thứ đều ổn thỏa cả, không có dấu hiệu nào của một cơn đau tim. Lúc này, tôi cũng bắt đầu cảm thấy đỡ hơn hẳn. Tôi bảo: “Anh thấy không cần thiết phải vào bệnh viện nữa đâu”. Nhưng Dawn thì nhất quyết không chịu. Họ đỡ tôi lên cáng rồi đẩy vào xe cứu thương. Cảm giác lúc đó lại cực kỳ khỏe khoắn, như chưa hề có chuyện gì xảy ra, tôi còn ngồi bật dậy trên cáng và vui vẻ trò chuyện với các nhân viên cấp cứu nữa cơ!
Tại phòng cấp cứu của bệnh viện, bác sĩ sau khi thăm khám lâm sàng đã chỉ định làm một số xét nghiệm máu, nước tiểu và chụp X-quang ngực. Các con tôi cũng chạy vào phòng cấp cứu, cả nhà ngồi chuyện trò rôm rả như thể chẳng có biến cố gì. Hầu hết các kết quả xét nghiệm đều bình thường, chỉ trừ một chỉ số máu cho thấy có khả năng tuyến tụy bị viêm nhẹ. Bác sĩ cho tôi xuất viện về nhà và dặn ngày mai gọi cho bác sĩ gia đình để kiểm tra lại cho chắc chắn.
Khi đến hẹn, bác sĩ của tôi cũng không tìm thấy dấu hiệu bất thường nào qua thăm khám lâm sàng. Dù vậy, ông vẫn cẩn thận chỉ định làm thêm xét nghiệm máu, nước tiểu, siêu âm bụng và chụp CT bụng có cản quang. Vì bản thân là một bác sĩ tại bệnh viện này, tôi quyết định thực hiện các kiểm tra ngay tại nơi mình làm việc. Tôi gọi điện cho khoa siêu âm và thật may mắn khi được ưu tiên làm siêu âm gần như ngay lập tức. Bệnh viện nơi tôi công tác vốn chuyên về sản nhi, có cả Khoa Hồi sức Tích cực Sơ sinh. Khi cô kỹ thuật viên nhìn vào màn hình siêu âm của tôi, nét mặt cô ấy bỗng thoáng chút bối rối và bảo tôi đi theo cô ấy sang phòng bác sĩ chẩn đoán hình ảnh. Bác sĩ chẩn đoán hình ảnh bật các tấm hình lên màn hình lớn rồi quay sang nói với tôi: “Công này, tôi thấy thành túi mật của cậu có hiện tượng dày lên một cách bất thường”.
Là một bác sĩ nhi sơ sinh, tôi đã không còn thực hành y khoa người lớn từ rất lâu rồi. Tôi liền đáp: “Tôi cũng không rõ điều đó có ý nghĩa gì nữa”. Bác sĩ chẩn đoán hình ảnh liền giải thích: “Đây có thể là dấu hiệu của một khối u ác tính (ung thư). Nhưng chúng ta hãy cứ chờ kết quả chụp CT vào ngày mai xem sao nhé”.
Lời nói đó khiến lòng tôi không khỏi trăn trở và lo âu. Về đến nhà, tôi liền lên mạng tìm kiếm cụm từ “Ung thư túi mật”. Những thông tin đọc được thực sự làm tôi chết lặng và vô cùng hoang mang: “Ung thư túi mật là một căn bệnh cực kỳ hiếm gặp. Và chỉ có vỏn vẹn 5% bệnh nhân có thể sống sót qua 2 năm”. Đầu óc tôi rối bời, không biết phải suy nghĩ gì nữa. Lúc này Dawn lại đang ở tận Baton Rouge để giúp Jessica, con gái chúng tôi, chuẩn bị nhập học năm nhất đại học. Tôi hoàn toàn không muốn gọi điện để báo một tin dữ như vậy qua điện thoại cho cô ấy.
Đêm hôm đó, vào khoảng 2 giờ sáng, tôi chợt giật mình tỉnh giấc và nhìn thấy bóng một người đàn ông mặc áo trắng toát đang đứng ngay cạnh giường ngủ của mình. Trong tâm thức của tôi, Ngài nhìn rất giống Chúa Giê-su, với tấm áo choàng trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa quá vai và có râu quai nón. Người chỉ nói với tôi đúng một câu duy nhất: “Con hãy suy ngẫm về Tình Yêu của Thượng Đế.” Rồi Ngài biến mất. Ngài không hề nói hay hứa hẹn rằng tôi sẽ được chữa lành.
Quá đỗi ngạc nhiên và không biết phải nói năng hay suy nghĩ thế nào, tôi cứ lặng im suy ngẫm về lời Ngài vừa căn dặn. Toàn bộ Kinh Thánh chẳng phải đều tôn vinh Tình Yêu Thương của Thượng Đế đó sao, từ thuở Ngài tạo ra loài người chúng ta theo hình ảnh của Ngài cho đến tận thuở ban chung. Tôi thậm chí còn nghĩ đến việc Chúa Giê-su đã hỏi Phi-e-rơ ba lần rằng ông có yêu kính Người không, rồi dặn bảo ông những điều cần làm.


Comments